Khung sắt lớn chữ T. Những nan vuông xổ thẳng trổ dọc xuống. Những thanh chắn ngang, mảnh, lượn sóng kiểu đồ thị hình sin. Chúng tạo thành những hoa văn đơn giản, chia ô như những miếng bánh bích – quy còn nằm trong hộp. Kính trắng không màu chắn bụi phía trên, mà thực ra đã mờ vì bụi tự lâu lắm ...
Cập nhật 17-01-2013 lúc 04:39 AM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Cập nhật 17-01-2013 lúc 04:57 AM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Cập nhật 17-01-2013 lúc 04:40 AM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Hạnh phúc cuộc đời em từ nay đến thêm từ anh!!!
Cập nhật 16-01-2013 lúc 08:34 PM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Em và anh đến với nhau thật tình cờ anh nhỉ! Tình yêu bắt đầu từ nút home + power, tình yêu bắt đầu từ niềm đam mê hàng ngày được khám phá, được vuốt ve cái màn hình iP hình chữ nhật của anh để rồi niềm đam mê ấy lây sang cho em, đưa em đến miền đất mới... À, em biết rồi nhé, tình yêu của em và anh là tình yêu hình chữ nhật ... Tình yêu hình chữ nhật nắm tay nhau đi dọc thành ...
Cập nhật 06-05-2011 lúc 11:39 AM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Anh nói muốn được cùng em đi dưới mùa hoa sữa của Hà Nội. Anh nói muốn cùng em đi dạo quanh Hồ Gươm để cùng em ngắm Hà Nội về đêm... Tất cả đều chưa thực hiện được, không biết có khi nào cái ước muốn của anh (Và cả của em nữa) thành sự thật anh nhỉ? Anh nói, khi em caphe, nhớ lên Avalon, ngồi vào chỗ mình hay ngồi đề ngắm Hà Nội từ trên cao thay cho cả phần anh nữa, em đã và ...
Cập nhật 17-01-2013 lúc 04:58 AM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Một cảm giác lẻ loi ... Một bóng chiều tím đỏ .... Một tiếng ho cùng với một nụ cười giả tạo ….. Bặm môi đến rớm máu…… Mình hâm thật rồi, điên thật rồi….. Mệt ... nhưng cố phải cười ... Buồn .... nhưng cố phải vui ..... Giả tạo ... quá giả tạo ... Nếu nỗi đau làm vơi đi nỗi buồn ..... Mình muốn đau thật nhiều để làm ...
Cập nhật 28-04-2011 lúc 09:46 AM bởi [ARG:5 UNDEFINED]
Đã trao đổi với nhau nhiều lần về những lý do để người ta đến với Hà Nội, đã bên nhau một quãng thời gian, vậy anh đã đi đến đoạn nào của bài viết đó trong Blog của em rồi?
Ngày 16/04, máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất khi Sài Gòn đã quá nửa khuya. Đến đây không phải là lần đầu tiên nhưng lần này nó lại có nghĩa khác. Với mình, lần này đi có một cái gì đó đặc biệt, nó mơ hồ không cụ thể để mình có thể diễn tả được, chỉ chắc chắn rằng cái cảm giác này không thể lẫn khác. 0h sáng, ngày 17/04, sau khi làm thủ tục nhận phòng, mình đến ngồi bên cửa sổ. Nửa đêm một mình đứng bên cửa sổ, nhìn về những ánh đèn ...