Hiện kết quả từ 1 tới 1 của 1

Chủ đề ::: Ba câu chuyện của Steve Jobs

  1. #1
    Avatar của gaupretty
    gaupretty đang ẩn Love...& Like iPhone!
    HeaveniPhone TPHCM
    Tài sản: 1 vợ + 1 con + iPhone 4 iOS hiện tại: 5.1.1
    Tham gia ngày
    Sep 2009
    Đến từ
    Xì Phố
    Bài gửi
    3.813
    Thanks
    3.555
    Được cảm ơn
    6.341

    Exclamation Ba câu chuyện của Steve Jobs

    Thành thật mà nói, tôi thậm chí chưa bao giờ học đại học. Nhưng hôm nay tôi muốn chia sẻ với bạn ba câu chuyện từ cuộc sống của tôi, chỉ có vỏn vẹn như thế – 3 câu chuyện.

    Câu chuyện đầu tiên: Kết nối điểm mốc

    Nếu tôi không bỏ học, các máy tính cá nhân sẽ chẳng thể sở hữu các font chữ nghệ thuật như ngày nay….Tôi rời bỏ Reed College chỉ sau 6 tháng đầu nhập học, nhưng 18 tháng tiếp theo tôi mới chính thức đi khỏi đó. 18 tháng ngắn ngủi đã mang lại cho tôi những điểm mốc chẳng thể quên, và khẳng định niềm tin nghỉ học là đúng đắn.

    Nghỉ học để tìm hướng đi riêng 6 tháng tại Reed, tôi không tìm ra câu trả lời mình sẽ làm gì với cuộc đời sau này, thậm chí chẳng tin rằng Reed sẽ giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi quyết định bỏ học sau khi tiêu hết số tiền bố mẹ dành dụm khi về hưu, và tin rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn.

    Quyết định nghỉ học đồng nghĩa với việc tôi không có tiền thuê nhà và phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của một người bạn. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng việc trả lại các chai Coca-cola, mỗi tuần tôi đi bộ 7 dặm để kiếm một bữa ngon tại Hare Krishna…

    Thời đó, Reed là trường đại học duy nhất giới thiệu về nghệ thuật chữ viết đẹp. Do đã bỏ học nên tôi quyết định tham gia khóa học nghệ thuật này. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bày một bản in lớn… Đây là môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.





    Lúc đó, tôi chưa thấy việc này có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống. Tuy nhiên, 10 năm sau, khi thiết kế hệ điều hành cho máy tính Macintosh, tất cả những điều đó trở lại. Chúng tôi đã thiết kế để cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, và Macintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật. Sau khi Windows copy những mẫu chữ đó từ Mac, tất cả máy tính đều sở hữu các phông chữ này.

    Nếu tôi không bỏ học và tham gia vào khóa học chữ viết đẹp, thì tất cả máy tính cá nhân hiện nay đều chẳng thể có được chúng. Tất nhiên, tôi không thể kết nối được những điểm mốc đó với nhau khi còn ở trong trường đại học, nhưng 10 năm sau, mọi điểm mốc hiện lên rất rõ ràng.

    Tôi muốn nói với bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không. Vì thế, hãy tin tưởng rằng bằng một cách nào đó, các điểm mốc trong quá khứ sẽ kết nối ở tương lại. Bạn cũng nên tin vào sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả và bất cứ thứ gì khác khiến các bạn tin.

    Câu chuyện thứ hai: Tình yêu và sự mất mát

    Nếu Apple không sa thải tôi, sẽ chẳng có xưởng phim hoạt hình máy tính Pixar và Toy Story… dù Apple có biến mất thì tình yêu đó vẫn còn. Bị sa thải khỏi Apple là điều tuyệt vời nhất ….

    Dù Apple có biến mất, tình yêu đó vẫn còn. Woz và tôi đã bắt đầu những trang sử đầu tiên của Apple trong gara của bố mẹ, lúc đó tôi 20 tuổi. Sự chăm chỉ của hai đứa đã mang lại kết quả, chỉ sau 10 năm, Apple từ chỗ chỉ có 2 người trong 1 cái gara, đã phát triển thành công ty trị giá 2 tỷ USD với hơn 4 nghìn nhân viên. Năm tôi bước sang tuổi 30, tôi đã bị sa thải.

    Làm sao bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà chính bạn sáng lập ra nó? Vậy đấy, khi Apple phát triển hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo công ty.


    Tuy nhiên, quan điểm của chúng tôi về tương lai khác nhau, thậm chí còn trở nên bất hòa. Hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi – ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng, những điều tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đột nhiên bị phá hủy và biến mất hoàn toàn.

    Đó là thời gian đau khổ, và mệt mỏi nhất. Tôi cảm giác rằng mình đã làm mọi người thất vọng và đánh rơi khi cờ đến tay. Tôi gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho những cư xử không hay của mình. Tôi đã thua, rõ ràng, và thậm chí tôi đã có ý bỏ cuộc.

    Nhưng rồi tôi phát hiện ra tình yêu dành cho những gì tôi đã tạo ra vẫn cháy bỏng, dù Apple có biến mất thì tình yêu đó vẫn còn, tôi quyết định bắt đầu lại từ đầu.


    Sau này, tôi nhận thấy việc Apple sa thải tôi, hóa ra lại là việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời. Gánh nặng của sự thành công được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới, tuy không có gì đảm bảo và chắc chắn. Tôi đã để mình tự do bước chân vào quãng đời đầy sáng tạo.

    5 năm sau khi bị sa thải, tôi dần gây sựng NeXT và Pixar, tôi gặp và yêu một người phụ nữ tuyệt vời – là vợ tôi. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình đầu tiên trên thế giới – Câu chuyện đồ chơi (Toy Story). Pixar giờ đây là xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới.

    Sau này, Apple mua lại NeXT, tôi trở về “nhà cũ”, những kỹ thuật mà NeXT phát triển đã trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple. Tôi cũng có một gia đình hạnh phúc.

    Tôi hoàn toàn tin rằng, tất cả điều đó sẽ không bao giờ xảy ra nếu như Apple không sa thải tôi, đó là một viên thuốc đắng mà các bệnh nhân đều cần để có thể chữa khỏi bệnh.

    Đôi khi cuộc sống làm bạn gục ngã, nhưng đừng để mất lòng tin. Tôi biết chắc rằng điều giúp tôi bước đi chính là tình yêu mà tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra điều mình yêu quý, cả trong công việc và cuộc sống. Công việc sẽ chiếm phần lớn cuộc đời bạn và là cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những gì bạn tin tưởng đó là việc tuyệt vời.

    Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là hãy yêu những việc mình làm. Nếu chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm, đừng bỏ cuộc. Trái tim sẽ mách bảo khi bạn tìm thấy nó.

    Câu chuyện thứ 3: Cái chết

    Tôi sống mỗi ngày với suy nghĩ ngày mai tôi sẽ chết…. hãy luôn khao khát và hãy cứ dại khờ.

    17 tuổi, tôi đọc một câu châm ngôn như sau: Nếu mỗi ngày, bạn đều sống như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin là mình đã đúng.

    Câu châm ngôn đó đã nung nấu trong tôi suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi sáng và tự hỏi mình: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì? Suy nghĩ rằng mình sắp chết là điều đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn trong cuộc đời mình.

    Khoảng 1 năm trước đây, tôi nhận được kết quả thông báo tôi bị ung thư, bác sỹ nói bệnh này không chữa được và tôi nên chuẩn bị tinh thần sống trong vòng từ 3 đến 6 tháng nữa. Bác sỹ khuyên tôi nên sắp xếp công việc, nghĩa là hãy về nói nốt những lời còn lại với con cái và chuẩn bị tinh thần với gia đình đi là vừa. Và điều đó nghĩa là tôi hãy nói lời vĩnh biệt.


    Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chuẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn xuống dạ dày, ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu một số tế nào. Lúc đó tôi bình thản, nhưng vợ tôi đã kể rằng các bác sỹ đã mừng vui khi nói đây là trường hợp hiếm hoi có thể chữa bằng cách phẫu thuật. Và giờ tôi đã khỏe lại.

    Đó là cảm giác tôi đã trải qua khi đối mặt với cái chết, và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cảm giác đó trong một vài thập kỷ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, những lời tôi nói sẽ chín chắn hơn là lời nói đơn thuần chỉ mang tính trí tuệ.

    Cái chết là đích đến của tất cả chúng ta, không ai thoát khỏi nó. Và đó là cách mà cuộc sống tiếp diễn và là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Nó loại đi người già để mở đường cho người trẻ, ngay lúc này, các bạn là người trẻ, nhưng không lâu nữa, các bạn sẽ già, và cũng bị loại bỏ.

    Thời gian là của các bạn, vì thế, đừng lãng phí để sống một cuộc sống cho người khác, đừng nhốt mình trong những tín điều, đừng để quan điểm của người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân mình…

    Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì.

    Khi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Tác giả cuốn sách là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park. Thời điểm đó còn chưa có máy tính cá nhân và máy tính xách tay. Cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và chụp bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy – 35 năm trước khi có Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

    Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 – lúc tôi vẫn còn trẻ như các bạn. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ“ Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách.

    “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ” Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

    Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ.


    Lời kết:

    Khi bạn muốn biến ước mơ trở thành hiện thực, điều này là hoàn toàn có thể và hãy tin rằng nó đúng.

    Cuộc đời là chuỗi những ngày lao động và hãy lao động cho chính ước mơ của mình bạn sẽ gặt hái được thành công.

    Nếu vấp ngã hãy đứng lên, nếu đổ vỡ hãy làm lại hạnh phúc đang ở ngay bên ta. Nếu chỉ còn ngày hôm nay, bạn sẽ muốn làm gì? Hãy làm ngay thôi.



    Theo: k14






    Xem các chủ đề tương tự:

    ... ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau !!!

  2. Trong số 6 thành viên sau đây đã cảm ơn gaupretty cho bài viết này:

    cuongpham208 (19-11-2012), dark_knight_141002 (18-11-2012), dig31 (18-11-2012), duhuy11 (20-11-2012), huynhphihung (18-11-2012), Joseph Nguyễn (18-11-2012)